HƯƠNG THỜI GIAN

Thơ văn giao hữu
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Cảnh Đời Hoa Nở
Tue May 30, 2017 6:58 am by Thy Lan Thao

» CÁM ƠN ANH THYLANTHẢO
Sun Jul 31, 2016 2:43 am by Thy Lan Thao

» Việt Nam Đất Nước Tôi
Wed Dec 16, 2015 7:56 am by Song an Châu

» Tạ Ơn Người Cho Tôi Cuộc Sống Mới - Thơ Song An Châu
Sun Jul 05, 2015 1:46 am by Song an Châu

» TÌNH KHÚC CHO EM MÙA ĐÔNG - Thơ Song An Châu
Mon Dec 15, 2014 9:09 am by Song an Châu

» NHỚ ANH
Sun Nov 23, 2014 8:33 am by Lida

» GIẬN ANH
Sat Nov 22, 2014 11:00 am by Lida

» THƯ GỞI THĂM EM - Thơ Đối Đáp - Song An Châu & Sông Song
Wed Sep 10, 2014 7:47 am by Song an Châu

» EM ĐI LÚC CHIẾN TRANH TÀN - Thơ Song An Châu
Tue Aug 19, 2014 8:36 am by Song an Châu

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates

Share | 
 

 Trang truyện ngắn của Thảo Nguyên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Thảo Nguyên
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 5
Join date : 21/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Trang truyện ngắn của Thảo Nguyên   Thu Dec 24, 2009 5:13 am

Ở ĐÂU HOA CŨNG NỞ.

Tặng Lưu hồng Phúc
Thảo Nguyên


Hiếu đưa mắt nhìn những ngọn đồi vây quanh căn cứ. Tất cả chỉ là một màu xanh chập chùng bát ngát. Phía sau, xa hơn nữa là những dãy núi nhấp nhô mỗi lúc một cao dần, cho đến khi chân trời được nâng cao hơn tầm mắt, màu đã trở thành xanh thẫm. Đó là những vách đá của dãy Trường sơn.
Hôm nay, cái màu xanh nhàm chán mà Hiếu đã nhìn từ năm này qua tháng nọ bỗng dưng tươi hơn thừơng nhật. Cả màu nắng cũng có vẻ trong hơn. Mây trắng lang thang, giăng ngang đỉnh núi mơ màng và quyến rũ. Chim rừng ca hát líu lo, bên những hàng cây nhỏ đầy hoa dại nở. Niềm vui trong lòng Hiếu đang hòa nhịp với thiên nhiên.
Buổi sáng, khi vừa thức dậy Hiếu nhận được một tin vui ngoài mơ ước .Chuyện chàng không bao giờ dám nghĩ nay đã thành sự thực. Đó là Trang sẽ lên tận đây-cái tiền đồn heo hút nhất quân khu này để thăm chàng. Cô gái xinh tươi của miền thùy dương cát trắng-Nha Trang-sẽ vì tình yêu mà dấn thân vào nơi gió bụi. . .biên cương.
Trang đã có mặt tại Bộ chỉ huy quân khu ở Đà nẵng. Hiếu đã được Hải, bạn của chàng là sĩ quan truyền tin của tiểu đoàn giúp đỡ cho nói chuyện với Trang bằng máy viễn liên C67 cách đây hai tiếng đồng hồ. Lúc ấy nàng đang chuẩn bị ra sân bay. Hiếu hét to vào trong máy, chẳng để ý gì đến chuyện mã hóa lời nói, và cũng chẳng tin chuyện nàng lên thăm là sự thật.
-Em lên tận đây thăm anh. Trời ơi, có thật không em.
Tiếng trả lời của Trang đầu máy bên kia nghe rất nhỏ, mong manh theo tiếng gió. Hiếu nghe câu được câu không, nhưng chàng cũng hiểu là Trang đã phải mất cả mấy ngày để đi xe đò từ Nha trang ra Đà nẵng . Rồi thêm hai ngày chờ đợi chuyến bay ở quân khu. Hôm nay nàng mới may mắn được theo trực thăng của Chỉ huy trưởng, nhân dịp thăm viếng tiền đồn để đến với chàng.
Hiếu liếc nhìn đồng hồ. Bây giờ đã là chín giờ bốn mươi tám phút. Như thế là Trang đã bay được gần hai tiếng. Hải cho chàng biết hiện giờ nàng đang có mặt tại Bộ chỉ huy 11 chiến thuật ở Chu lai. Đến 11 giờ trưa phái đoàn sẽ bay tới Minh long, qua bao nhiêu chỗ như vậy thì biết đến bao giờ mới xuống đến đây. Hiếu sốt ruột và mong đợi, chàng nghĩ thương cho Trang với chuyến bay dài mệt nhọc. Thuơng niềm thủy chung son sắt của nàng, thương cả tình yêu khắc khoải đợi chờ năm này tháng nọ của hai người và kéo dài không biết đến bao giờ. Hiếu hình dung mái tóc mây của nàng xoả bay trong gió cuốn, đến đôi chân mày cong cong bên bờ mì của đôi mắt to đen. Hiếu nghĩ cả đến đôi môi hồng tươi mật ngọt, vùng ngực tròn to, trắng ngần đã có lần chàng vùi đầu ngủ quên trong đó. Chàng cũng nhớ đến đôi tay Trang thon dài như những búp măng, vuốt ve mái tóc chàng, nhẫn nại chịu đựng mỗi lúc chàng ngủ quên như thế. Đã có lần nàng cố gắng yên lặng như pho tượng, trong rất nhiều giờ chỉ để cho chàng đựơc tròn giấc ngủ.
Hiếu ra khỏi căn hầm đề cho ngừơi lính thân cận dọn lại cho sãch sẽ. Bao nhiêu quần áo chăn mền dơ dáy chàng đã cho người mang ra suối giặt. Đêm nay Trang sẽ ngủ ở đây, trong căn hầm đầy những khẩu súng, lưỡi lê và lựu đạn. Không biết nàng có cảm thấy sợ khi mà không khí chiến tranh nằm trong đời sống thường ngày. Khi yêu nhau chắc Trang khó hình dung ra một ngày nàng sẽ chui vào một căn hầm nóng bức và khóac lên ngừơi bộ quần áo rằn ri của người lính trận.
Chốc chốc Hiếu lại nhìn đồng hồ. Thời gian sao mà trôi chậm qúa.Từ lúc gọi máy đến giờ tưởng chừng như lâu lắm mà mới hơn hai tiếng. Hiếu muốn tìm một chỗ yên tĩnh để mơ tưởng đến Trang. Chàng gọi người lính mang máy đi theo. Hai thầy trò chui vào một bụi sim già, bên cạnh bờ sông chỉ để theo dõi bước chân nàng. Cứ độ mươi phút Hiếu lại thay tần số, gọi riêng cho Hải hỏi thăm. Chàng biết rằng Hải sẽ bực mình, nhưng mặc kệ, lâu lâu mới có một lần, bạn bè làm phiền nhau một chút, có sao đâu.
Gọi xong Hiếu thay qua tần số làm việc. Chàng lơ mơ nhìn ra con sông Re đang uốn quanh những ngọn đồi trước mặt. Nứơc sông trong xanh lờ lững bên bờ cát trắng, lấp lánh ánh sáng mặt trời làm Hiếu nhớ tới bài hát của ông Phạm Duy tả về một mối tình đầu tan vỡ nơi thành phố ven biển miền Trung...Cát trắng thơm tho lùa vào trong nắm tay, nào ngờ cát ứa tuôn ra dần dà chẳng có hay...Ân tình trong lúc đôi mươi, bao giờ cũng vẫn mau phai, cho ngàn thông réo tên ai ..từ đó..
Hiếu đã nghe bài hát đó không biết bao nhiêu lần từ chiếc máy cassett quá cũ của mình, nhưng mỗi lần nghe là một lần bàng hoàng, xúc động. Chỉ một câu thôi..Cho ngàn thông réo tên ai từ đó..là chàng đã mường tượng ra hình ảnh một người âm thầm, đơn độc trên bãi biển khuya, nghe hàng thông réo gọi mà tiếc thương cho mối tình đầu sớm vội qua đi.
Chính cũng vì bài hát này và nơi thành phố ấy -Nha trang ngày về- lầân đầu tiên Hiếu đã gặp Trang, trong một ngày đưa xác bạn về với gia đình. Đêm hôm đó chàng đã uống quá say. Những giọt rượu nồng giúp Hiếu tạm quên đi những hiểm nguy, gian khổ của cuộc đời lính chiến. Hiếu nhớ lại Hoàng đình Tri, người bạn cung trường đã vĩnh viễn ra đi trong một chuyến hành quân tàn khốc của đơn vị. Nhìn bà mẹ và cô em gái bạn, rũ rợi bên vành khăn tang, vật vã bên chiếc quan tài người quá cố. Hiếu cảm thấy miệng mình khô đắng và thèm một hơi rượu cay nồng, để quên đi thân phận mình đang xoáy mạnh vào cơn lốc chiến tranh. Chàng âm thầm rời căn nhà của Tri, lang thang những bước chân vô định trên bãi biển, rồi tìm vào một quán rượu với những tiếng nhạc xập xình.
Từng li rượu thấm dần vào tâm hồn, vào kỷ niệm. Hiếu nhớ lại những ngày cùng Tri rời quân trường về đơn vị mới . Bây giờ Tri không còn nữa. Bạn chàng đã ra khỏi kiếp sống đầy những tranh dành, toan tính với đạn bom. Những ly rựơu làm mềm môi Hiếu, đưa hồn chàng trôi theo tiếng hát của người con gái dứơi ánh đèm màu. Tiếng hát trong vắt, xoáy mạnh vào tâm hồn Hiếu, khơi lại những day dứt khổ đau của tuổi đôi mươi, của mối tình đầu tiên chàng ấp ủ. Mối tình có quá nhiều lời thề thốt, ước mơ nhưng không thắng nổi vật chất bạc tiền, đã làm cho Hiếu phải làm kẻ đứng bên lề.
Tiếng hát của người con gái lên cao, cao vút, trong veo...Ân tình trong lúc đôi mươi, bao giờ cũng vẫn mau phai, cho ngàn thông réo tên ai tù đó.. Hiếu uống thêm nhiều ly rượu .Uống cho tình yêu tan vỡ, cho chia ly khổ đau, cho chiến tranh chết chóc....Và cho cả em, người con gái đang ru hồn anh bằng những tiếng hát gợi nhớ vô bờ.
Hiếu bước lại gần sân khấu để nhìn rõ hơn khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Nụ cừơi hé nở trên môi đỏ mọng, đôi mắt nàng mở to ngạc nhiên nhìn xuống phía chàng. Chao ôi, cả một mùa xuân dịu dàng trong màu mắt, cả một mùa hè nắng vỡ trong nụ cừơi. Hiếu mặc kệ những tia nhìn khó chịu của những người xung quanh, chàng đứng yên, đăm đăm như muốn giữ mãi hình ảnh lộng lẫy của nàng trên sân khấu . Men rươu làm cho chàng cảm thấy nàng không chỉ có một sắc đẹp kiêu sa mà còn có những vùng da thịt khiêu khích, gọi mời, để cho những giọt rượu đêm nay như mật ngọt thấm dần vào thân thể.
Chàng ngồi ngay xuống chiếc ghế chỉ dành riêng cho ban nhạc để được nhìn nàng trọn vẹn. Hình như cô gái lấy làm thích thú vì những bày tỏ si mê đó. Nụ cười và ánh mắt nàng bây giờ chắc là chỉ để dành riêng cho Hiếu. Chàng gọi thêm chai rượu với những ý nghĩ vô cùng lãng mạn là được chết trong ánh mắt, trong nụ cười mà Hiếu tin chắc rằng trong suốt cả cuộc đời chàng chỉ may mắn gặp có một lần. Rượu rót đầy ly, rượu trôi bồng bềnh trong từng mạch máu. Một ly cho tình yêu gian dối, cho tan vỡ chia ly ngày xưa. Một ly cho em, người con gái hôm nay đã bất chợt đưa anh vào cổng thiên đường. Thiên đường đang nằm trong dòng tóc em chày dài như con suối. Thiên đường trong môi, trong má em, hồng tươi như cách hoa đào. Oâi, trong cồn ngực em, là cả một thiên đường tan vỡ. Một ly nưã cho người bạn vưà nằm xuống hôm qua để bảo vệ cho thiên đừơng của tự do, hạnh phúc. Mai mốt anh lại về một chốn xa xăm, một địa danh không ai thèm biết tới, một tiền đồn biên phòng heo hút, rồi những ngày tháng hôm nay, sẽ đi vào dĩ vãng xa vời như chuyện cổ tích ngày xưa.
Đêm hình như khuya lắm, chai rượu vơi dần. Hiếu vuốt mặt cho tỉnh táo. Đã đến giờ nên rời khỏi nơi đây, nhưng chưa biết về đâu. Chàng muốn đứng lên nhưng hình như không còn đôi chân nữa. Hiếu vẫy tay cho ngưòi hầu bàn để tính tiền và nhờ gọi cho một chiếc xích lô. Chàng móc ra chiếc ví dày cộm những tấm giấy bạc còn mới. Mấy tháng lương cộng lại làm chiếc ví căng phồng. Ngày hôm nay mà không tiêu tiền thì không biết bao giờ mới có dịp. Mai mốt về căn cứ, chỉ còn có nước đem ra mà ngó. Nhưng mà sao đôi mắt ta nặng trĩu thế này. Trong mơ màng Hiếu thấy những tờ giấy bạc rơi khỏi tay chàng bay lả tả. Rồi một nàng tiên áo trắng hiện ra, nâng dầu chàng kên đặt vào một vùng mềm mại mà êm ái vô cùng...
Khi Hiếu choàng tỉnh dậy thi trời đã sáng. Một mùi thơm dìu dịu trong không khí cuả căn phòng nhỏ bé, xinh xinh. Chàng nhận ra mình đang nằm trong một chiếc giương kê sát bên cưã sổ, lơ thơ những chùm hoa giấy bên ngoài. Đôi giày saut được để ngay ngắn trong góc phòng và chiếc áo rằn ri của chàng được cẩn thận treo lên móc áo. Dưới chân giường là đôi dép, sẵn sàng để cho chàng dùng khi thức giấc. Hiếu tần ngần cảm động vì từ bé cho đến bây giờ chưa bao giờ được ai săn sóc như thế. Chàng nhìn qua cánh cửa khép hờ, bất ngờ gặp phải một suối tóc mây chảy dài trên bờ vai cuả một người con gái đang quay lưng lại. Nàng mặc một bộ quần áo bằng hoa tím mỏng hình như đang nói chuyện với một ngứơi khác, khuất sau cánh cửa. Họ đang nói về chàng.
-Má à , anh ấy là bạn của anh Tri. Anh ấy đưa xác anh Tri về chiều hôm qua đó
- Sao con biết. Hôm qua ở đó má có thấy ai đâu.
-Thì hôm qua lúc mới đưa anh Tri về, con còn ở đó giúp bác với chị Tâm nên con thấy anh ấy mà. Nghe chị Tâm nói là bạn cùng học một trường trên Đà lạt vơi anh Tri. Hồi khuya má tới trễ, chắc anh ấy đi rồi nên má không thấy anh ấy nữa.
Tiếng trả lời chàng nghe không rõ. Một lúc sau Hiếu lại nghe tiếng người con gái nói như phân trần.
-Con thấy anh ấy uống nhiều quá. Quán người ta đóng cửa rồi mà anh còn ngồi như muốn gục trên bàn. Tiền rơi vãi lung tung thành thử con...tội nghiệp, bảo bác xích lô chở anh ấy về nhà mình. Con sợ nếu để anh ấy ở trong quán trọ, biết đâu gặp người gian sẽ lấy hết tiền và nguy hiểm cho anh ấy.
Im lặng một lúc lâu. Hiếu chưa kịp xấu hổ cho sựï say sưa của mình thi lại nghe tiếng nàng trả lời bà mẹ
-Thì anh ấy là bạn anh Tri, chắc cũng hiền lành như anh Tri thôi. Hôm qua chắc anh ấy buồn vì anh Tri chết nên mới uống nhiều như thế.
Giọng nói người con gái quen thuộc quá. Thôi đúng chính là giọng hát tối hôm qua đã ru hồn chàng vào những niềm đau, những cơn say chất ngất. Hiếu chưa biết rõ vì sao chàng có mặt nơi đây nhưng chàng đã sung sướng vì đuợc bênh vực , săn sóc và an ủi. Được đón nhận trong êm ái dịu dàng. Phải, hôm qua chàng đã có một cơn say đáng nhớ mãi trong đời. Chàng thương bạn đã đành, nhưng chàng cũng thương cho số phận côi cút, cô đơn của mình, thuơng cho cả mối tình đầu tiên mà chàng bị phụ rẫy. Chính tiếng hát của nàng khơi lại những vết thương lòng hãy còn mưng mủ. Rồi sau đó tiếng hát và vẻ rực rỡ của nàng lại dẫn chàng vào những cơn say. Say vi thuơng cho kiếp lính phong sương gian khổ như chàng thì dám mong gì có người đề ý thương yêu.
Nhưng có lẽ Hiếu đã lầm khi nghĩ thế. Sự dịu dàng mà chàng được nhận hôm nay là sự thật. Đâu phải trong cuộc đời này, ai cũng chỉ trọng vọng bạc tiền hay giàu sang danh vọng. Giữa bùn đen dơ bẩn còn mọc lên được những cánh sen thơm ngát. Có lẽ nàng là cành sen rực rỡ trong cuộc đời nhơ bẩn mà chàng đã đi qua. Hiếu mạnh dạn ngồi dậy. Chàng mặc quần áo trận, đưa tay với chiếc nón nâu, đội lên đầu mạnh dạn bước ra bước ra ngoài.
Hiếu bối rối khi đối diện với hai người, một già một trẻ. Đúng là nàng, nguời con gái hôm qua đã hát cho chàng nghe, những âm thanh chở đầy sầu đau chất ngất của tình yêu mật ngọt dại khờ. Hiếu bỗng cảm thấy sung sướng vì may mắn được ở nơi đây. Niềm sợ hãi mất đi những gì mình đang có bây giờ khiến Hiếu nhỏ bé như trẻ thơ. Chàng đến bên bà mẹ, cúi đầu chào, đôi tay khoanh tròn trước ngực.
- Thưa bác, hôm qua cháu buồn quá, uống rượu hơi nhiều , làm phiền bác với cô.Cháu xin lỗi bác và cám ơn bác đã cho cháu nghỉ một đêm.
Bà mẹ rất vừa lòng vì sự lễ phép và câu nói, nhưng vẫn trang nghiêm.
-Chúng tôi không dám.Thế gia đình ông chắc ở gần đây ?
Hiếu thành thực ngậm ngùi.
-Thưa bác, cháu không có gia đình. Thầy mẹ cháu mất từ khi còn nhỏ nên cháu ở với gia đình ông chú. Trước kia, gia đình chú thím cháu cũng ở tại đây, nay đã di chuyển vào Sài gòn.
Chàng phân trần thêm
-Hôm qua đưa xác anh bạn về, nhìn mẹ anh ấy với cô em vật vã trước quan tài, cháu buồn quá nên uống hơi nhiều..mong bác tha lỗi cho.





-Không không có gì, ông không làm gì phiền chúng tôi cả. Ông nhà tôi trước kia cũng ở trong quân đội nên tôi rất thông cảm.Vả lại Thiếu úy Tri là cháu gọi tôi bằng cô ruột. Tôi cũng ở bên ấy đêm qua mãi tận khuya mới về. Lúc ấy chắc ông đã đi rồi nên không gặp.
Hiếu ngạc nhiên hỏi
-Vậy ra cô đây là..
- Em cô cậu ruột với anh Tri.
Hiếu nhìn người con gái, nàng thẹn thùng ngó ra những bông hoa giấy ngoài sân.Trong bộ đồ bà ba trắng điểm nhưng bông hoa tím trông nàng ngoan hiền như những cô bé học tro.ø Hiếu thầâm cảm ơn những lời nói bênh vực của nàng, những săn sóc đã dành cho chàng tối hôm qua. Chàng muốn nói đôi lời cảm ơn, muốn hỏi nàng nhiều điều mà sao cứ ngại ngùng. Cuối cùng chàng cảm thấy mình đã làm phiền gia đình nàng nhiều quá. Mân mê chiếc mũ trên tay chàng ấp úng.
-Thưa bác, thưa cô, cháu xin được cám ơn bác đã cho cháu nghỉ ở đây. Cháu xin chào để về đơn vị.
Người con gái hốt hoảng quay lại. Ánh mắt nửa như oán trách, nửa như dổi hờn. Rõ ràng là ánh mắt dành cho chàng một niềm thiết tha trìu mến. Bà mẹ ân cần mời chàng.
- Chẳng mấy khi có dịp, nhân đây thay mặt anh chị tôi, mời ông ở lại dùng với chúng tôi một bữa cơm gọi là để cám ơn ông đã đưa cháu Tri của chúng tôi về.
Đôi mắt người con gái sáng lên niềm vui mừng và chờ đợi. Hiếu cũng mừng vui không kém vì có dịp được gần nàng lâu hơn. Bữa cơm thật đậm đà, đầm ấm khiến chàng lầm tưởng như trong một gia đình. Chưa bao giờ Hiếu đựơc săn sóc nuông chiều đến thế. Chàng nghĩ lại suốt cả quãng đời thơ ấu vất vả, đơn độc của mình khi ở với chú thím. Thật ra ông chú thương chàng lắm. Bà thím cũng thế, chỉ có tật tham lam chắt chiu quá đáng, thành thử Hiếu phaỉ làm công việc nha,ø trông coi thổi nấu, tắm giặt cho các em trong lúc chú thím đi làm. Những buổi học thất thường, những bài vở không có thì giờ chuẩn bị, những chiếc aó rách vai chưa kịp vá đôi khi làm Hiếu không muốn đến trường. Phải can đảm và kiên nhẫn lắm, Hiếu mới qua nổi bậc trung học.
Có những buổi tối, cơm nước xong, chú thím và các con quây quần đoàn tụ, chuyện nổ như bắp rang Hiếu lại thấy mình càng cô độc, tủi thân bên chồng chén cao chưa rửa và bàn ăn chưa kịp dọn. Lúc đó chàng ao ước được gọi một tiếng mẹ yêu thương trước khi nhận biết rằng mình không có mẹ.
- Cháu đưa bát để em nó xới thêm cơm cho.
- Dạ, dạ con dùng đủ rồi, thưa mẹ.
Tiếng mẹ vô tình thốt ra làm Hiếu ngượng ngùng lúng túng. Chàng muốn cải chính chỉ vì mình lỡ lời trước khi muốn được xưng hô như thế. Nhưng mà không ai tỏ ý khó chịu vì điều thưa thốt lầm lỡ ấy. Hiếu liếc mắt thấy Trang quay đi, che miệng cười khúc khích trong khi bà mẹ ôn tồn.
- Trang. Con đi lấy nước cho anh rửa tay rưả mặt.
Chiều hôm đó Trang đến chỗ làm sớm hơn thường lệ. Hiếu đi theo để hai người cùng bước song đôi trên bãi biển. Những dấu chân in rõ trên nền cát ướt, nhưng rồi từng cơn sóng ập vào lại xóa tan ngay. Hiếu vẩn vơ lo sợ mất đi những gì mình đang có hôm nay như những dấu chân thực sự kia chìm lấp trong lớp sóng.
Trời trong xanh quá. Gió mát thổi lao xao bên hàng cây phi lao ven bờ. Hiếu và Trang cùng ngồi bên bờ đá trông ra biển rộng. Trang ngập ngừng hỏi Hiếu.
- Anh chơi thân với anh Tri lắm phải không ? Hôm qua em thấy anh uống hơi nhiều.
- À, anh vời anh Tri cùng học một quân trường, cùng chung với nhau một đơn vị. Dĩ nhiên là anh rất buồn khi anh Tri nằm xuống, nhưng mà đó chỉ là một phần. Thật sự tiếng hát của em đêm qua đã làm anh muốn chìm vào những cơn say. Chính tiếng hát của em đã đưa anh về dĩ vãng xa xăm, thưở còn đi học với tình yêu đầu tiên, ngây thơ, khờ dại, trong trắng như tuổi học trò. Cho rất nhiều mà chẳng nhận bao nhiêu...để rồi mỗi người một ngả ....cho ngàn thông réo tên ai ..từ đó.
Trang tinh nghịch hỏi.
- Cô nào mà có phước vậy anh?
Hiếu thành thật trả lời.
-Ngày xưa xa lắm rồi, thưở còn đi học anh và cô ấy cùng chung một lớp, ngay tại đây, thành phố Nha trang này. Anh thường hay giúp cô ấy trong những bài tóan khó rồi thân thiết nhau không biết tự bao giờ. Có điều anh nghèo lắm. Dù được chú thím cho đi học nhưng mà thiếu thoná trăm bề trong lúc nhà cô ấy giàu sang dư giả quá
Chàng nhớ lại rồi bùi ngùi
-Đã có nhưng lần cô ấy biết anh vội vàng vào lớp mà chưa có cơm ăn nên gìờ chơi mua bánh mỳ lén lén đưa cho. Đôi khi lấy luôn cả áo quần của ông anh đem đến vì thấy anh rách rứơi.
Trang ngắt ngang lời kể mỉm cười ranh mãnh.
- Tình tứ qúa anh há.Thế anh có nhận không.
- Nhận chứ sao không? Thưở ấy anh đâu có biết gì, cứ tưởng rằng dù là trong tình yêu thì hai với hai vẫn phải là bốn. Thương ai thì cầu mong cho người đó được sung sướng. Anh cũng lãng mạn nghĩ rằng chắc cô ấy thấy anh rách áo thì thương, như những câu ca dao thuở trước. Đâu có biết rằng trong tình yêu mà có lòng thương hại thì cũng chỉ kéo dài trong một sớm một chiều . Những lời thề non hẹn biển, ngay tại đây, giưã trời biển mênh mông bát ngát này anh tin như những trang sách gíao khoa. Và em biết không . Sách giáo khoa của tình yêu không bao giờ dạy người ta nói thực. Tan vỡ là chuyện đương nhiên như những cơn sóng ập vào xóa mờ nhưng bước chân vừa mới in trên cát. Trên đời này làm gì có ông Chử đồng Tử thứ hai để gặp nàng Tiên dung trong mộng. Lên đại học thì cô ấy đi lấy chồng và anh vào lính. Chuyện giản dị chỉ có thế thôi.
Trang im lặng nhin ra biển rộng. Trong mông mênh của trùng dương bát ngát nàng cảm thấy con người thật nhỏ bé như chiếc thuyền nan, cuộc đời chính là đại dương và tình yêu là nhưng cơn sóng dữ. Những cơn sóng vây bủa như muốn nhận chìm con thuyền xuống tận dưới đáy sâu, thế nhưng con thuyền lúc nào cũng mong giỡn sóng.Trang là con thuyền say mê sóng nước trùng dương. Tình yêu chính là những cơn giông bão của cuộc đời. Nàng muốn đi vào cơn giông bão để thấy lòng mình chìm đắm vào những mãnh liệt của đam mê.
- Anh chắc còn thương cô ấy lắm, nên anh xúc động khi nghe em hát bản Nha trang ngày về.
- Thật ra trong bản nhạc này anh chỉ thích có một câu thôi....Cho ngàn thông réo tên ai từ đó.. Mỗi lần nghe lại anh có cảm tưởng như vưà mất đi một vật gì, một cái không tên nhưng vô cùng quý giá, đã đi vào miên viễn xa xăm cuả quá khứ . . .cái đó chưa hẳn là tình yêu hay hình bóng một nguời yêu, cái đó nó bao gồm cả một không gian thơ ấu xưa với những ngày tháng đau buồn khổ cực cuả anh khi mang kiếp sống con người .
- Anh nói gì mà em không hiểu.
- Dĩ nhiên là em không thể nào hiễu được vì ngay chính anh đây đôi khi còn lẫn lộn. Nhưng chính tiếng hát của em như con tàu chở anh về những sân ga dĩ vãng, cho anh tìm lại được tuổi thơ và cũng có thể cho anh tìm lại được những gì xưa đã mất.
- Anh lãng mạn như một nhà thi sĩ
- Anh không biết rằng anh có lãng mạng hay không, nhưng anh biết chắc rằng anh là một con người yêu sự thủy chung và trân quý sự thực. Anh cũng không hề sợ sự thực cho dù sự thực đó thế nào đi nữa. Ví dụ như hôm nay, khi gặp được em anh thực sự cảm thấy rằng đây là lần may mắn duy nhất mà anh được gặp trong đời.
- Được gặp hay đã gặp.
- Có gì khác nhau đâu?
- Khác nhau xa chứ, thưa người anh hùng Biệt động. Này nhé anh đã gặp thì có thể anh còn gặp nữa, vì chữ duy nhất chỉ bao gồm trong khoảng thời gian từ trước cho tới ngày hôm nay. Còn nếu anh được gặp thì chư duy nhất là bao gồm suốt cả cuộc đời anh. Thành thử em sẽ chắc chắn khi nghĩ rằng mình là người duy nhất
Hiếu ngẫm nghĩ trong giây lát, đã hiểu ra, chàng nói như reo.
- Đúng, đúng vậy, cô thông minh lắm, cô ca sĩ hát hay nhất trong suốt cuộc đời tôi.
Cả hai cùng vui vẻ cười vang như muốn át đi tiếng sóng. Hiếu bạo dạn nắm lấy tay Trang, nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt đẹp của nàng thiết tha hỏi.
-Thế còn em.Em đã có ..ai chưa? Em đi hát hằng đêm như thế này thì thiếu gì người muốn đưa muốn đón. Mà sao em lại chọn nghề ca hát?
Câu hỏi thành thực của Hiếu làm Trang chùng xuống buồn buồn. Cuộc đời ấu thơ của nàng khác hẳn. Cha mẹ Trang chỉ có hai chị em, mà nàng là con gái nên ba nàng chiều rất mực. Ông cũng phục vụ trong quân đội như Hiếu nhưng ở điạ phuơng nên thường xuyên gần gũi gia đình. Trang muốn gì ông cũng lo cho đầy đủ khiến Trang có cảm tửơng gẩn gũi với cha hơn cả mẹ .Cho đến một hôm trong chuyến hành quân ông không trở về được nưã. Người ta khiêng xác ông về. Cuộc đời đen tối bao trùm gia đình Trang từ đó. Sự giúp đỡ của bãn bè, cuả chính quyền không thấm vào đâu so với những chi tiêu đòi hỏi hàng ngày. Nàng đành phải bỏ dở việc học dấn thân vào cuộc đờøi, nuôi me nuôi em đi học.Trang nhớ lại bùi ngùi.
- Sau khi ba em mất rồi thì mẹ em như điên loạn, mà Trung em trai của em thì còn nhỏ qua mới đang học lớp chín còn em lớp mười hai. Chỉ mấy tháng sau là nhà sa sút quá, có khi không còn gạo nấu. Em đành phải đi làm. Nộp đơn ở công sở này, hãng nọ ai củng bảo chờ, đôi lúc em nghĩ quẩn, muốn liều mình buông thả xác thân. Đi làm cho Mỹ hay cho ai, làm bất cứ cái gì miễn sao cho mẹ và em khỏi đói. Cũng may là hồi em còn đi học hay hát hò trong ban văn nghệ nhà trường, nên khi trong tỉnh người ta tuyển lựa ca sĩ giúp vui cho các tóan tâm lý chiến, em bạo dạn nộp đơn thi và được chọn. Dần dần em thấy rằng cứ đi trình diễn theo các toán giúp vui ở các tiền đồn cũng có quá nhiều cái phức tạp cho một người con gái. May mắn lúc bấy giờ em hát cũng có nhiều người thích nghe nên khi em xin vào làm cho quán nhạc này người ta không từ chối.
Hiếu lại mỉm cưoi đùa giỡn.
- Em hát thì nhất rồi, ít ra đối với anh tiếng hát của em không có ai so sánh nổi. Này anh hỏi thực chắc có nhiều cây si trồng trước nhà em lắm phải không?
Trang ngạc nhiên.
- Cây si, nhà em có trồng cây si nào đâu?
-Em không biết thực à. Mà chắc là em không biết thực. Ý anh muốn nói chắc là em có nhiều người theo đuổi si mê lắm phải không.
Trang cừơi hồn nhiên.
- Theo đuổi thì dĩ nhiên có nhiều nguời theo đuổi, nhưng mà si mê thi chắc là không. Mà làm sao em biết đuợc . Có nhiều ông đáng tuổi ba em cũng nhất định phải đón đưa em cho bằng được, anh anh, em em nghe tình tứ lắm -Trang lại cười- không biết khi gặp má em thì ông ấy xưng hô ra làm sao.
Hiếu cũng cười theo.
- Thì cứ gọi má má con con có sao đâu, như hồi sáng anh quên gọi đó.
Trang đỏ hồng đôi má vì e thẹn , nàng hỏi lại.
-Anh quên thực hay chỉ gỉa vờ quên.
Hiếu vẫn tinh nghịch nhìn Trang.
-Cả hai.
Hai người lại cười vang cùng sóng biển. Họ cảm thấy gần gũi và cần nhau quá. Hiếu kể cho Trang nghe bao nhiêu thứ chuyện đã xẩy ra trong đời chàng. Từ những cơ cực đáng cay trong thời thơ ấu cho đến khi trưởng thành. Cả lần điên cuồng lúc Tri ngã xuống ngay truớc mắt, khi hai thằng vưà mới toan tính chuyện tương lai. Trang cúi đầu, nép bên vai Hiếu, tin cậy trông chờ sự chở che êm ái. Họ hòa tan cùng trời mây, sóng nước cho đến khi thuỷ triều dâng cao, cả hai cùng ướt đẫm trong hạnh phúc chợt mới vừa tìm thấy.
Đêm hôm đó Hiếu ngồi lặng yên trong một góc phòng trà, lắng nghe Trang hát cho đến khi tiếng nhạc khuya không còn nưã, hai người dìu nhau về trong đêm vắng. Trang bỗng lo sợ khi nghĩ đến ngày mai Hiếu phải trở về đơn vị. Mà Hiếu thi cũng không đủ can đảm rời xa Trang nữa. Bà mẹ và cậu em cũng quyến luyến, thuơng mến chàng. Hiếu nấn ná ở lại Nha trang hơn hai tuần lễ. Đã quá hạn ghi trong sự vụ lệnh bao nhiêu ngày, mà ngày nào cũng như ngày nấy, Hiếu không đủ can đảm dứt aó ra đi.
Hơn nưa tháng sau thì Hiếu không còn ở thêm được nưã. Chắc chắn giờ này đơn vị đã báo cáo chàng đào ngũ. Mặc kệ Hiếu vẫn muốn ở lại cho dù phải ra sao đi nưã. Thế nhưng Trang lại sợ. Cứ nghĩ đến những ngày tháng tù tội lê thê sẽ đến với chàng nếu hai người cứ ở bên nhau làmTrang sợ hãi, đau lòng. Nàng khuyên nhủ -Thôi, nên về lại dơn vị đi anh. Rồi cũng có ngày nào đó, có dịp em sẽ đi thăm anh. Yêu anh em sẽ chờ anh. Chỉ một mình anh.
Hiếu tin lời nàng. Nhưng chàng muốn đi xa hơn bằng những lễ nghi ràng buộc giưã hai người. Mai mốt đây trong một góc núi, có một ngưới vợ mà nghĩ tới có vẻ chắc hơn là một người tình. Đành rằng trong tình yêu không nên toan tính, nhưng mà lo lắng trước thi cũng không thừa. Nghĩ thế nên chàng muốn ngỏ ý cùng mẹ Trang xin cho hai ngừơi làm một lễ đính ước đơn sơ . Suy đi tính lại mãi mà Hiếu vẫn cứ ngại ngùng.
Hiếu đành từ giã Trang và gia đình nàng về lại đơn vị. Chàng rất vui với lời thề hứa của Trang. Cũng may cho Hiếu, dù đơn vị đã báo cáo vắng mặt bất hợp pháp nhưng chưa tới ngày ra báo thị tầm na,õ nên còn điều chỉnh đựơc. Chàng giữ đúng những gì đã hứa với Trang, lên ban 1 để làm đơn xin cưới vợ.
Buổi đầu tiên, khi nhận đươc giấy của đồn Quân cảnh Nha trang gửi tới điều tra để cho phép kết hôn đã làm cho Trang vui mừng muốn rơi nứơc mắt. Những cánh thư dài chứa đầy nhung nhớ gửi đi, về làm nặng cả hành trang người bưu tín viên đơn vị mà cũng chưa nói hết tấm lòng, chưa chở đủ niềm thuơng, nỗi nhớ.
Thóang qua mà đã gần một năm trời. Thọat tiên Hiếu bị phạt không được đi phép trong sáu tháng. Rồi có một lần đã cầm giấy phép trên tay, chờ mãi chuyến bay chẳng có. Hiếu không dám đi đường bộ đành phải quay về. Bây giờ thì Trang lặn lội lên đây để thăm chàng. Con đường càng gieo neo gian khổ bao nhiêu Hiếu càng lại thấy thương nàng bấy nhiêu. Đúng như câu ca dao ngày xưa...Thương anh mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội mấy đèo em cũng qua. Thì Trang cũng trèo đèo vượt suối để tìm đén tiền đồ âm u hoang dã này, cho dù là trên những chuyến bay, nhưng mà là những chuyến bay thơi chinh chiến, còn nguy hiểm và mệt nhọc gấp mấy mưoi lần phải vượt suối qua sông, như những nàng chinh phụ ngày xưa.
(Xem tiếp phần 2)
* * * * *
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Trang truyện ngắn của Thảo Nguyên
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Gia đình Thùy Trang - anh Vang về thăm quê
» Cướp biển và trộm cắp có vũ trang
» Shop mua/bán truyện tranh online
» Tổng hợp các bài viết về trang thiết bị hàng hải
» Truyện hay về biển đảo: ĐAU ĐÁU HOÀNG SA

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HƯƠNG THỜI GIAN :: VĂN :: Truyện ngắn-
Chuyển đến